
Mời ae vào
FORUM game của wap để cùng chém gió,chia sẻ,bàn luận,... Tận hưởng những game cực đỉnh nhá!
•Box Truyện Hay•
Truyện ngắn : Nước Mắt
Upload by : Pnp1st
Ngày đầu tiên đi làm, cái
gì với Nhi cũng bỡ ngỡ
cả. " Ôi mình đã được là
nhân viên của một tập
đoàn lớn rồi sao . " Nhi
sung sướng cười tít cả
mắt. Cái gì với Nhi cũng
mới , cũng lạ và cũng
thật tuyệt.
Nhi soi mình vào cửa
thang máy khi cô đang
dạo trên hành lang sau
một vòng tham quan. "
Không ổn rồi , son mờ
mất rồi, mình không thể
để khuôn mặt này đi
gặp sếp để nhận việc
được". Nhi ngó quanh
quẩn và không tài nào
tìm ra được nơi cần
đến, hành lang rộng lớn
quá. Anh bảo vệ đẹp trai
đứng từ xa có vẻ hiểu ý
Nhi và tiến lại gần:
-" Tôi giúp gì được cho
cô không?"
-" À , em cần tìm..."
-" Cô cứ đi thẳng rồi
quẹo trái nhé!" Anh bảo
vệ đẹp trai mỉm cười
thật nhẹ.
Trời ơi , bảo vệ thôi mà
cũng đẹp trai và tâm lý
thế à ? Nhi che miệng
cười khúc khích và đi
theo hướng anh bảo vệ
hướng dẫn .
"À nó đây rồi !!!"
Nhi bước vào và chợt
choáng ngợp ...
" Trời , restroom thôi
mà , sao sang trọng
vậy ???"
Nhi cảm thấy vô cùng
thích thú với nơi mình
đang đứng . Nhìn Nhi
sang trọng và xinh đẹp
thế , chứ có bao giờ Nhi
được đến nơi nào sang
trọng thế này đâu . Mọi
thứ Nhi trau chuốt chỉ là
vẻ bề ngoài mà thôi . Nhi
cảm thấy vô cùng hài
lòng với hiện tại .
-" TRỜI ƠI ,DƠ HẾT
ĐÔI GIÀY MỚI CỦA
CHÁU RỒI DÌ HAI À !"
Nhi quay lại hướng theo
tiếng nói thánh thót ấy .
Một chị trông mảnh mai
và sang trọng vô cùng
trong chiếc đầm công
sở màu be được cách
điệu với phần nhún nơi
cổ áo . Và thật tinh tế
khi chị ấy phối với đôi
giày màu ánh đồng đính
hạt lấp lánh , nhưng
mà ... nó bị một mớ rác
trong thùng mà bác lao
công vô tình bị vấp làm
dơ hết rồi . Bác lao công
rối rít xin lỗi và xanh
mặt nhặt những mảnh
rác vương vãi khắp nơi .
Nhi lặng người ...
Và đâu đó ký ức chợt
ùa về ...
........
- " Mẹ ! Con năn nỉ mẹ
đó ! Mẹ có thấy con ở
plaza với bạn , mẹ cũng
đừng kêu nha ! Xin mẹ
đó !Đừng làm con mất
mặt với bạn bè nữa ! "
Nhi rất ít được đi chơi
cùng bạn bè , vì nhà Nhi
chỉ mỗi mình mẹ đi làm
và ba Nhi lại mất sớm .
Mẹ Nhi là lao công trong
một Plaza , công việc
chính của bà là dọn dẹp
restroom của Plaza đó.
Hôm nọ để dành đủ
tiền , Nhi cùng bạn bè
vui chơi ở Plaza . Khi cả
đám con gái kéo nhau
vào restroom để tuốt
lại rồi đi quậy tiếp thì Nhi
như đứng hình khi nghe
tiếng kêu " bé Nhi !!"
Mẹ ... Trời ơi là mẹ , mẹ
đang trong bộ đồ lao
công , tay đang bưng
thùng rác và ánh mắt
bà sáng lên khi thấy
Nhi . Bà vội bỏ thùng rác
xuống và tiến lại gần
Nhi :
-" Đi chơi hả con gái , đủ
tiền không con mẹ cho
thêm nè , ở đây thứ gì
cũng mắc lắm đó con ."
Đám bạn quay lại nhìn
Nhi , che miệng cười và
chỉ chỏ . Nhi ... không còn
biết làm gì nữa ...
Nhi gạt tay mẹ và bỏ
chạy về nhà nằm khóc .
Nhi ghét ngôi nhà lụp
xụp này , Nhi ghét khi
phải sinh ra trong ngôi
nhà thuộc diện "Xóa đói
giãm nghèo " của khu
phố và Nhi cực kỳ ghét
công việc mà mẹ đang
làm , nó thật thấp hèn .
Nhi luôn gạt bạn bè rằng
mẹ Nhi là nhân viên
trong một tập đoàn lớn
và Nhi tự hào về điều
đó một cách giống như
đó là sự thật .
Từ hôm đó , Nhi quyết
tâm học thật tốt , Nhi
muốn vượt ra khỏi cái
nghèo , cái khó . Ngày
còn bé , Nhi còn lẽo đẽo
theo phụ mẹ
làm ,nhưng khi hiểu
chuyện hơn Nhi không
còn theo mẹ nữa và Nhi
lại cảm thấy vô cùng
xấu hổ .Và dần dần Nhi
xa mẹ hơn , lạnh nhạt
với mẹ hơn ...
Bao nhiêu công sức của
Nhi đã được đền
đáp .Ngày Nhi nhận
được học bổng vào
trường đại học Quốc
Gia , cũng là ngày mẹ rời
xa Nhi mãi mãi vì lao
lực ...
Nhìn di ảnh mẹ , nhìn
tấm bằng học bổng . Nhi
chợt nghẹn ngào ...
Vì sao con có được tấm
bằng này mẹ ơi ??? Mẹ
ơi ...Con còn chưa khoe
mẹ mà ...
Mẹ ơi ...
Mẹ ơi ...
... Nhi nức nở òa khóc ...
..................
Nhi tiến lại gần bác lao
công và nhẹ nhàng cuối
xuống nhặt hộ bác .
-" Thôi thôi để cô , dơ
đồ đẹp của con hết ! "
Bác lao công gạt tay Nhi
ra và loay hoay nhặt
tiếp .
Nhi khẽ cười và tiếp tục
nhặt .
-"Để con giúp cho , hì " .
Bác lao công nhìn ngước
nhìn Nhi .
-" Ngày trước mẹ con
cũng từng làm công việc
cao cả này đó cô ạ ! "
Có cái gì đó ấm nóng
chảy dài trên gương
mặt hạnh phúc của Nhi.